một câu chuyện cảm động

Để câu chuyện thêm rõ ràng, tưởng cũng cần nói thêm là mấy lúc sau này, trong mục đích cạnh tranh giảm tiền vé tối đa, các hãng hàng không không còn phục vụ thức ăn trên tàu bay cho hành khách hạng thường(trừ hạng thương gia hay hạng nhất và những chuyến vượt đại dương dài giờ) mà thay vào đó chỉ bán bánh sandwich, snack dưới hình thức BOB (mua trên tàu) những đồ ăn trưa.
Nguyên Trần

Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu ngồi rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất.

 

-Các cậu đi tới đâu vậy?

-Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn.

Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá $5.

Cũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ. Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không.

-Không! Có vẻ như mắc quá đó. Bữa trưa gì mà tới $5. Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẳn hay.

Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn.

Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta $50 và nói:

-Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính này.

Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngỏ lời cám ơn tôi và nghẹn ngào:

-Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq. Nghĩa cử này của ông như đang dành cho nó vậy.

Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu. Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi:

-Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà rất hảo hạng.

-Xin cho tôi gà.

Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB (mua trên tàu) mà thôi.

Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau đó trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi:

-Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay này đối với ông.

Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói:

-Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho.

Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim.

Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng … ô kìa! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói:

-Tôi muốn được bắt tay ông.

Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng.

Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe:

-Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên.

Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cỡ.

Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao?

Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để dãn gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim.

Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hòa tình người cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vã bước đi mà không nói một lời. Lại thêm $25 nữa.

Nếu tính ra, tôi chỉ chi có $50 mà bây giờ thu lại tới $75. Kiếm được $25 dễ dàng đến thế sao! À! Quên! Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ.

Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả.

Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ. Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói:
-Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ. Trời Phật sẽ ban ơn cho các cậu.

Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành. Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình.

Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một.

Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ.

Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ..

Có 7 phản hồi tại một câu chuyện cảm động

  1. Lai Tran Mai nói:

    Bài viết hay quá bạn Hùng ạ, nhất là sự quan tâm tới người lính, Họ sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ.
    Mong rằng mỗi người VN ta cũng có nghĩa tình với các chiến sĩ QĐND Việt Nam như người Mỹ đã có với những chiến binh của họ.
    Vinh quang thuộc về những người lính sẵn sàng hy sinh để bảo vệ tổ quốc.
    Cám ơn Hùng nhé, mình mang về Blog của mình nhé.

    • Nguyễn Hùng nói:

      hi, chú Mai!
      bài này là của bạn Khánh Vân sưu tầm gửi cho cháu.
      cách đây chưa lâu cháu cũng đã đọc bài này ở đâu đó.
      hôm qua cháu đã thử mấy lần kết nối RSS với blog của chú để cập nhật các bài mới cho tiện mà không được.
      nếu chú biết nguyên nhân thì giải thích giúp cháu với nhé!

      • Khánh Vân nói:

        hi a! hôm qua em vội quá ko để lại lời nhắn vào mail cho a, bài này là do 1 người bạn đã gửi vào mail cho e lâu rồi, hôm qua dọn dẹp mail tự nhiên đọc lại thấy ý nghĩa nên gửi a để đăng. B.m e cũng từng đi bộ đội nên e cũng rất thích những j liên quan đến người lính. Hơn nữa em cũng rất ngưỡng mộ tinh thần sống hết mình vì TQ mà nhỏ hơn 1 chút là vì những ng xung quanh. Đúng là nhiều khi ta cho đi 1 cách vô tư ko toan tính thì có khi ta nhận lại được nhiều hơn như vd trong câu chuyện …

      • Lai Tran Mai nói:

        Minh dốt tin học lắm nên chẳng biết gì đâu để giúp Hùng Hùng à. Thời mới đi làm thì mình viết nhiều chương trình máy tính để chạy, nhưng sau này có sẵn các phần mềm, thế là dùng. Rồi là lãnh đạo nên mọi việc liên quan đến máy tính cứ yêu cầu Trung tâm tin học của cơ quan hướng dẫn, làm hộ nên cũng chẳng phải học thêm gì, càng dốt. Tuy nhiên, riêng làm về mô hình toán kinh tế, chẳng ai biết làm, thì mình phải tự mày mò viết các đoạn chương trình trên Eviews nên cũng thạo.

        Cám ơn bạn Khánh Vân đã đưa lên mạng một bai hay về người lính nhé. Theo cảm nhận của mình, người lính ở VN là đối tượng khổ cực nhất đấy (nhưng ghét đám công an), luyện tập cực nhọc, điều kiện vật chất thiếu thốn, chế độ quản lý hà khắc, xa nhà… Do đó, nói đến những đối tượng nhà nước và xã hội cần đặc biệt quan tâm thì trước tiên phải là người lính và đám trẻ em nghèo ở vùng núi, vùng sâu vùng xa, biên giới hải đảo. Họ khổ lắm trong khi ở HN, SG dân ta đang phung phí đủ thứ.

        Chúc các bạn có những ngày nghỉ cuối tuần tuyệt vời nhé.
        À, mình đưa sang Blog của mình, song thêm 1 cái tên khác bên cạnh cho hay hơn: “Khi ta làm điều hay lẽ phải thì không bao giờ lỗ”, câu này trích trong bài đấy.

        • Khánh Vân nói:

          có j đâu bác, em chỉ là vì lòng ngưỡng mộ và tình cảm riêng của mình đối với người lính, ở đây em cũng chỉ muốn nói đến QĐ ND Việt Nam chứ lực lượng công an… nói chung là thất vọng, không ngờ lại có nhìu người đồng cảm với mình như vậy…!!! Khi em theo bố cùng đoàn cựu chiến binh về thăm trường SQLQ1 vào 1 ngày đông giá rét, em đã thực sự chứng kiến nỗi cực khổ trong rèn luyện của các chiến sỹ và càng thêm tự hào vì trong gia đình mình cũng có những người lính QĐND. Nếu em là con trai nhất định em sẽ nối nghiệp các cụ…hihihi! Những năm gần đây, vào mỗi dịp hè em thấy người ta tổ chức cho các em nhỏ “học làm người lính”, em thấy thật sự thú vị và ý nghĩa. Ngay gần nhà em có 1 cậu bé sinh ra đã được hưởng giàu sang nên hầu như ko biết làm j dù là nhỏ nhất vì nó cứ bày bừa ra là lập tức có người giúp việc đi theo dọn lại, thế mà khi nó hơn 10 tuổi, bố mẹ gửi đi học chương trình của QĐ, chỉ mấy tháng hè ko gặp đã thấy nó trưởng thành lên và có ý thức hơn bao nhiêu và giờ đã là người anh mẫu mực của 1 đứa em trai rồi.

          • Lai Tran Mai nói:

            Cám ơn bạn Khánh Vân đã có lời tâm sự nhé. Con người ta ai cũng vậy, phải qua khó khăn, rèn luyện thì mới thấm thía giá trị của lao động bỏ ra, mới thấy quý công sức lao động của người khác,mới thực sự là một thành viên có trách nhiệm trong xã hội, và như thế mới gọi là trưởng thành.
            Những người không phải trải qua gian khó mà trưởng thành cũng có nhưng ít và bản thân họ đã được rèn luyện ngay từ rất bé trong môi trường gia đình toàn những người trưởng thành, nên lớn lên họ đã có sẵn ý thức của người trưởng thành.
            Tiếc là xã hội nước ta chưa trưởng thành, còn sơ khai lắm bạn ạ.

  2. Khánh Vân nói:

    ủa, sao em lại ko thấy chỗ trả lời cho phản hồi phía trên nhỉ??? Đúng, em cũng công nhận là ở ta số người tự coi mình đã trưởng thành còn nhiều hơn cả những người thực sự trưởng thành… có rất nhiều người họ thừa lý luận để thuyết phục thậm chí là dạy dỗ người khác song thực ra bản thân họ thì ko làm được 1 phần trong đó, như thế đâu phải là họ hiểu, họ thấm thía mà chỉ là họ “đánh cắp” giá trị chuẩn mực của người khác để xây dựng hình ảnh đẹp đẽ cho mình thôi… trong khi đó có những người ko biết nói những lời hay ý đẹp song lý lẽ sống của họ là được sống có ích cho XH và họ chỉ âm thầm thực hiện chứ chẳng cần ai biết dù chưa đủ đưa nước ta thành nước tiến bộ nhưng cũng đáng trọng lắm phải ko bác…!!!!!

%d bloggers like this: